Trong lúc cafe còn chưa nguội ( Người yêu – phần 4 )

Trong lúc cafe còn chưa nguội ( Người yêu – phần 4 )

Tác giả : 川口俊和

Dịch : Admin page School Guide B.T.H

***

Cái suy nghĩ phi thực tế ” nếu có thể quay trở lại quá khứ biết đâu ta có thể sửa chữa sai lầm,  có thể nói chuyện với Gorou thêm 1 lần nữa ” cứ trở đi trở lại trong đầu Fumiko, khiến cho cô mất đi sự bình tĩnh để phán đoán. Sáng hôm sau, cô bỏ quên cả bữa sáng, đi vội đến công ty nhưng cũng chẳng để ý đến công việc mà cứ nhìn lên đồng hồ đợi thời gian trôi. Sự bồn chồn khiến cho công việc của cô bị xáo trộn, gây ra hết lỗi này đến lỗi khác, đến mức mà giữa giờ làm việc đồng nghiệp phải quay ra hỏi “cô không sao chứ ?”. Càng gần đến giờ tan làm, cô càng như đứng ngồi không yên.

Từ công ty đến tiệm cafe cô phải ngồi tàu mất 30 phút. Đến ga 1 cái là cô chạy vội vào tiệm cafe. Vừa vào đến nơi, vẫn còn thở hồng hồng như sắp đứt hơi, nhân viên quan cũng chưa dứt lời “xin chào quý khách” Fumiko đã lao đến chỗ Kazu nói dồn dập “Xin hãy đưa tôi quay về quá khứ!”

Tuy nhiên, nhìn phản ứng của 2 người ngồi trước mặt, Fumiko bỗng thấy bất an. Hirai thì chỉ cười 1 cách bí hiểm, còn Kazu thì mặt không biến sắc, cũng chẳng thèm nhìn vào mắt Fumiko.

Dù vậy, nếu thực sự có thể quay trở về quá khứ thì có bị đối xử hơn thế đi chăng nữa cô cũng chịu đựng được. Những người có mặt ở đây ngày hôm nay giống y như cách đây 1 tuần, người phụ nữ mặc váy trắng, người đàn ông đọc quyển tạp chí du lịch, Hirai và Kazu.

Fumiko hơi bất an hỏi

“Có thể trở về quá khứ đúng không?”

Đáng lẽ câu này cô phải hỏi trước tiên mới phải, cô trộm nghĩ, sau đó lại tiếp

“Nó như thế nào?”

Fumiko tiến sát gần vào quầy, hướng về phía Kazu hơn. Bằng 1 vẻ lấp lửng, ánh mắt lảng tránh, Kazu đáp

“Ah, ờ , thì…”

Thế nhưng, chỉ cần nghe có vậy là mắt Fumiko đã bắt đầu sáng rực lên. Câu trả lời không phải là “không”. Không phải là “không”. Fumiko như muốn nhảy lên reo mừng.

“Hãy cho tôi về quá khứ”

Cô như muốn nhảy qua quầy, tha thiết yêu cầu.

“Quay về rồi cô định làm gì?”

Vừa lần lần cốc cafe , Hirai lạnh lùng hỏi.

“Tôi muốn sửa chữa mọi chuyện!”

Fumiko thật thà trả lời.

“Hóa ra là vậy”

Hirai vừa nhún vai vừa nói.

“Làm ơn!”

Fumiko nói to hơn, vang cả quán.

Chuyện muốn kết hôn với Gorou, gần đây Fumiko mới ý thức rõ ràng. Thỉnh thoảng bố mẹ ở Hakodate lại hỏi cô con gái năm nay đã 28 tuổi rằng “vẫn chưa muốn kết hôn hả con”, “chưa có anh chàng nào được à”. Thêm nữa, việc cô em gái 25 tuổi của cô kết hôn, khiến cho sự hối thúc của bố mẹ cô ngày càng trở nên trầm trọng hơn, đến mức mà mỗi tuần bố mẹ cô lại gửi mail nói về chuyện này 1 lần. Fumiko ngoài cô em gái ra thì còn 1 cậu em trai năm nay 22 tuổi nữa, cậu em này đã cưới vợ từ sớm nên rút cục, chỉ còn lại mình Fumiko.

Tuy rằng Fumiko chưa cảm thấy mình cần cưới gấp làm gì cả, nhưng việc cô em gái lấy chồng, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của Fumiko, khiến cho cô bắt đầu có suy nghĩ rằng lấy Gorou chẳng phải tốt hay sao.

Hirai vừa lôi thuốc lá trong cái túi hoa nhỏ, châm lửa hút vừa hỏi 1 cách hình sự

“Giải thích cho cô ta 1 cách rõ ràng có phải hơn không?”

Kazu đáp “uhm” bằng 1 giọng đều đều, bước về phía Fumiko. Kuzu nhìn Fumiko bằng 1 ánh nhìn dịu dành, như muốn dỗ dành 1 đứa trẻ sắp khóc đến nơi.

“Thế này nhé, cô hãy nghĩ kỹ những điều tôi sắp nói đây”

“Gì, gì vậy?”

Fumiko hồi hộp

“Có thể quay trở lại, dĩ nhiên là có thể nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Dù có trở lại quá khứ, có cố gắng thế nào thì hiện tại cũng không thay đổi được đâu đó”

Nghe thấy “không thể thay đổi được hiện tại”, Fumiko không kìm nén được phát ra 1 câu “Hả”.

Kazu bình tĩnh tiếp tục nói.

“Dù cô có trở về quá khứ, có bày tỏ hết với người bạn trai đã đi Mỹ thì cũng…”

“Dù tôi có nói hết lòng mình?”

“Hiện thực sẽ không thay đổi”

“Hả?”

Không muốn nghe những lời Kazu nói, Fumiko lấy tay bịt 2 tai lại, nhưng lời không muốn nghe nhất thì lại đã lọt vào tai mất rồi.

“Việc anh ta đi Mỹ sẽ không thay đổi gì đâu”

Toàn thân Fumiko run lên. Kazu chẳng bận tâm đến điều ấy mà cứ tiếp tục giải thích.

“Cô dù có trở về quá khứ, nói với anh ta rằng cô không muốn anh ta đi thì có thể là tình cảm của cô anh ta sẽ hiều, nhưng việc anh ta đi Mỹ sẽ không thay đổi”

Phản ứng lại với thái độ không khoan nhượng của Kazu, Fumiko đấu tranh

“Như thế thì chẳng phải chả có ý nghĩa gì hay sao?”

Hirai tỏ vẻ am hiểu câu chuyện, vừa rít thuốc vừa cắt nganh 1 cách lạnh lùng

“Cô có nổi điên lên thì cũng chẳng có cách nào khác”

“Tại sao”

Fumiko nhìn Kazu với anh mắt cầu khẩn. Kazu trả lời ngắn gọn

“…Vì đó là quy định”

( còn tiếp )

 

 

Chia sẻ bài viết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *